Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Quái thú hút máu huyền thoại xuất hiện ở Nga

Nhiều nông dân ở Nga đã phải thỉnh cầu các linh mục ban phước cho đàn gia súc bởi họ đang lo sợ một quái thú hút máu huyền thoại đứng đằng sau hàng loạt các cuộc tấn công tàn bạo vào gia súc của họ.


Người dân Nga gọi quái thú này là "El Chupacabra" hay quái thú ma cà rồng. Đây là một loài quái vật huyền thoại, nó không ăn xác động vật mà chỉ cắn cổ, uống máu của chúng.

Một người dân ở làng Novosibirsk tên là Viktor Shushpanov cho biết: "Con quái thú này đến từ địa ngục và tôi đã trông thấy nó. Đã có hàng chục xác chết vì nó".

"Anh trai tôi sống ở ngoại ô St Petersburg 7 năm trước cũng đã vô tình chụp được một bức ảnh con chupacabra. Anh ấy đã chụp ảnh gia đình và sau đó nhìn thấy một khuôn mặt quỷ qua cửa sổ nhà bếp. Đó là một khuôn mặt màu đỏ-xám, trông thật đáng sợ, giống như một con dơi đang nhe răng nanh. Anh ấy đã cho tôi xem bức ảnh này. Sau đó, nghe theo lời khuyên của cả nhà, anh ấy đã đốt nó", ông Viktor kể lại.

Quái thú Chupacabra huyền thoại (Ảnh: The Sun)

Hai ngôi làng Tolmachevskoye và Chick, ở gần Krasnoginnoe cũng bị thiệt hại bởi những cuộc tấn công bí ẩn trên.

Một trưởng thôn cho biết: "Mọi người đang sợ hãi, họ lo sợ sinh vật này sẽ chuyển sang tấn công trẻ em. Chúng tôi cũng đã tổ chức đi tuần tra đêm, 6 người thành một nhóm. Chúng tôi đi bộ khắp làng để tìm kiếm thủ phạm nhưng đến nay vẫn chưa có kết quả".

Truyền thuyết về chupacabra - theo tiếng Tây Ban Nha nghĩa là "kẻ hút máu dê" - bắt nguồn từ Puerto Rico vào năm 1995 khi hàng loạt con dê bị cắn chết và bị hút máu một cách bí ẩn. Sau đó, câu chuyện này đã lan truyền nhanh chóng trên thế giới.

Cuối năm đó, một tờ báo đăng tải một bức ảnh mô tả sinh vật đứng bằng hai chân sau, cao khoảng 1,52m có gai trên lưng với cánh tay dài. Những người nói đã nhìn thấy quái thú Chupacabra cũng cho biết, nó giống như một con gấu nhỏ có gai trên mình, giống như mô tả trong bức ảnh mà tờ báo trên đã đăng tải.

Nhiều người từ khắp các vùng Caribbean, châu Mỹ Latin, Mexico và Florida cũng cho biết họ đã từng trông thấy quái thú Chupacabra.


Cậu bé Carter Pope bên xác con quái thú (Ảnh: The Sun)

Tuần trước, một thiếu niên ở bang Texas (Mỹ) tuyên bố đã bắn chết một sinh vật bí ẩn. Carter Pope (13 tuổi) cho biết, cậu đã phát hiện ra con thú ăn thịt không có lông và bắn nó 3 phát. Cậu tin rằng đó thực sự là một con quái thú Chupacabra.

Thu Hằng (Theo The Sun)

Chính phủ Mỹ thoát hiểm trong gang tấc

Sau những tranh cãi căng thẳng và gay cấn, cuối cùng Tổng thống Barack Obama và các nhà lãnh đạo quốc hội đã đạt được một thoả thuận lịch sử để ngăn chặn nguy cơ vỡ nợ chưa từng có của chính phủ mạnh nhất thế giới này.

Phát biểu tại Nhà Trắng, ông nói: “Lãnh đạo của cả 2 đảng đã đạt đến thỏa thuận giảm thâm hụt ngân sách và ngăn khả năng vỡ nợ. Thỏa thuận này không giảm mức thâm hụt ngân sách như mong muốn. Tuy nhiên quan trọng nhất nó ngăn khả năng vỡ nợ”.

Ông Obama cho biết, các nhà lãnh đạo đã đồng ý nâng trần nợ thêm 2.100 tỷ USD đáp ứng chi tiêu chính phủ tới năm 2013 và sẽ cắt giảm khoảng 1.000 tỷ USD chi tiêu trong 10 năm. Thỏa thuận cũng kêu gọi một Ủy ban đặc biệt đồng ý cắt giảm 1.500 tỷ USD khác vào cuối năm.

Lãnh đạo Quốc hội Mỹ đang xem xét về thỏa thuận hai đảng nâng trần nợ thêm 2,1 nghìn tỷ USD, đủ để đảm bảo cho nhu cầu của nước Mỹ đến năm 2013.

Ngoài ra, họ cũng đồng ý giảm khoảng 917 tỷ USD chi tiêu trong 1 thập kỷ và yêu cầu 1 ủy ban đặc biệt tìm cách giảm thêm 1,5 nghìn tỷ USD thâm hụt ngân sách trước thời điểm cuối năm 2011.

Mọi quyết định chính thức sẽ được phê duyệt vào ngày 2/8.

Thoả thuận đầy kịch tính vào phút chót này đã xua tan bóng mây đen đe doạ sự phục hồi kinh tế yếu ớt và các thị trường tài chính toàn cầu.

Tuy nhiên, cái giá phải trả để có kết cục này không nhỏ. Để các thành viên Đảng Cộng hoà phê chuẩn việc nâng mức trần nợ công vượt giới hạn 14,3 nghìn tỷ USD hiện nay, các nhà lãnh đạo phía Đảng Dân chủ đã phải đồng ý việc giảm ít nhất 2,4 nghìn tỷ USD chi tiêu của liên bang trong một thập kỷ tới, một cái giá quá đắt so với đa số thành viên Đảng dân chủ, nhưng là quá rẻ so với nhiều thành viên Đảng Cộng hoà.

Nếu không có sự phê chuẩn nâng trần nợ công vào trước ngày mai (2/8), Bộ Tài chính Mỹ sẽ không thể thanh toán các hoá đơn, đẩy chính phủ Mỹ vào cảnh vỡ nợ mà các nhà cầm quyền cho rằng sẽ gây hậu quả nặng nề cho nền kinh tế.

Ngược lại, khi được thông qua, thoả thuận này có thể duy trì được chỉ số đánh giá tín dụng của chính phủ Mỹ, khôi phục lòng tin cho nhà đầu tư trên các thị trường toàn cầu và tạo cơ hội cho phố Wall lấy lại được những gì đã mất trong vài tuần qua, khi nguy cơ vỡ nợ của chính phủ treo lơ lửng.

Thoả thuận này đạt vừa kịp lúc trước thời hạn cuối cùng là ngày thứ 3, khi chính phủ phải chi trả các hoá đơn. Ông Obama phát biểu :"Thoả thuận này sẽ tránh cho chúng ta vỡ nợ và chấm dứt cuộc khủng hoảng đe doạ toàn nước Mỹ". Tuy nhiên, ông Obama cũng cho biết vẫn còn nhiều điều ông chưa hài lòng về thoả thuận này và cho rằng "mọi việc vẫn chưa kết thúc".

Trong buổi họp báo cách đây 2 tiếng, Thượng nghị sĩ Harry Reid cho biết "Mặc dù có những lúc các thành viên hai đảng dường như bất đồng với nhau về mọi quan điểm. Nhưng cuối cùng, họ đều đồng ý rằng: Nước Mỹ không thể để bị phá sản, đẩy thị trường tài chính Mỹ và xa hơn là thế giới vào nguy cơ khủng hoảng".

Tuy nhiên, để chính thức có hiệu lực, Thượng viện và Hạ viện Mỹ sẽ phải bỏ phiếu thông qua kế hoạch này trong ngày hôm nay. Theo dự kiến, mức trần nợ sẽ được nâng thêm 2.700 tỷ USD, trong khi thâm hụt ngân sách sẽ phải giảm khoảng 2.400 tỷ USD.

Theo giới quan sát, ẩn sâu bên trong tình thế gay cấn này là cuộc chiến gay cấn giữa hai đảng phái của Mỹ. Mục tiêu chính của các nhà lãnh đạo Mỹ không phải là câu chuyện về nợ nần và giảm chi tiêu mà là chính trị, nhằm chuẩn bị cho cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vào năm tới.

Các thị trường thế giới bày tỏ phản ứng ngay tức thì. Hiện chỉ số chứng khoán Nikkei của Nhật Bản mở cửa sáng nay (1/8) đã tăng 1,7%. Tại phố Wall, thị trường chứng khoán kỳ hạn cũng tăng mạnh.

Đồng USD và giá dầu tăng trong khi giá vàng giảm xuống. Đồng USD tăng 1,3% so với đồng Yên lên 77,79 và tăng 0,2% so với đồng Euro lên 1,4376 USD/Euro lúc 9:44am tại Tokyo.

Giá vàng giảm 1,1% xuống 1.610,70 USD/oz trong khi giá dầu giao tháng 9 tăng 1,6% lên 97,19 USD/thùng trên sàn New York.

Lãnh đạo phe đa số tại Thượng viện đã tán thành thỏa thuận giữa Đảng Cộng hòa và Tổng thống Obama. Lãnh đạo phe thiểu số tại Thượng viện khẳng định nước Mỹ sẽ không vỡ nợ.

Ông Mohamed A. El-Erian, người đứng đầu quỹ đầu tư trái phiếu lớn nhất thế giới PIMCO, khẳng định thỏa thuận này sẽ chỉ mang đến tác động trấn an tâm lý trong ngắn hạn.

Ông tin nếu S&P tiếp tục giữ quan điểm của mình, tổ chức này sẽ vẫn hạ xếp hạng tín dụng của Mỹ.

S&P, tổ chức đã dành cho Mỹ xếp hạng AAA cao nhất từ năm 1941, vào ngày 14/07/2011 khẳng định khả năng nước Mỹ bị hạ xếp hạng tín dụng lên tới 50% và quyết định hạ xếp hạng này có thể được đưa ra vào đầu tháng 8/2011 nếu Mỹ không có kế hoạch giảm ngân sách hợp lý.

Tác giả: TỔNG HỢP THEO BLOOMBERG, REUTERS, DVT, CAFEF, VNMEDIA

Biển Đông: Tại sao trật tự của Trung Quốc lại có vấn đề?

Việc chính phủ Trung Quốc đơn phương ra lệnh cấm đánh bắt cá, bắt ngư dân, sử dụng tàu hải giám giữ nhiệm vụ "giám sát" được miêu tả như trong vị thế của một hoàng đế, xem dưới gầm trời này tất cả điều là tài sản của thiên tử và không ngần ngại sử dụng vũ lực quân sự nếu lợi ích bị xâm phạm.

Lời dẫn: Luận điểm chính của bài viết này "Đi tìm một trật tự mới cho Biển Đông" cho rằng sự chuyển đổi nhanh chóng cấu trúc sức mạnh tại khu vực đã ảnh hưởng và thách thức trật tự hiện có tại biển Đông.

Với việc lý giải lại các điều khoản trong Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS) phục vụ tùy theo lợi ích, và nâng mức độ từ người tham gia, thành tác nhân "giám sát", Trung Quốc đang chuyển từ việc chấp nhận thỏa thuận ngầm trong những trụ cột trật tự hàng hải khu vực sang thái cực phản đối và đối chọi, dần dần trên đường xây dựng một trật tự dưới ảnh hưởng của mình. Những hành động này đang là nguồn gốc của căng thẳng xảy ra trong thời gian gần đây.

Hướng tới hòa bình và thịnh vượng chung, một "trật tự mới" cần được tái lập trong đó nhấn mạnh nhu cầu bức thiết về quá trình „định chế hóa" như một giải pháp căn cơ lâu dài, trong đó phân biệt giữa „phương tiện" và „cứu cánh" trong cách tiếp cận chính sách cho các nước ASEAN và Việt Nam.

Phần 1: Tại sao "trật tự" của Trung Quốc là vấn đề?

Một khu vực "trật tự" hàm ý các hoạt động, sự việc xảy ra trong phạm vi này được quy định và kiểm soát. Thường thì bằng luật "cứng", được hiểu như điều khoản, quy định, pháp lệ. Như tại một ngã tư đèn đỏ là dừng, đèn xanh duy chuyển, còn đèn vàng là dấu hiệu chuẩn bị. Hay bằng luật "mềm", ví như cách hiểu giữa các thành viên cộng đồng; đồng thuận, giữ gìn và bày tỏ thái độ nếu có cá nhân nào vượt quá giới hạn cho phép. Như trong bệnh viện thì đi nhẹ nói khẽ, nơi công cộng nên có hành vi đúng mức, ưu tiên cho người thiểu năng, nhường nhịn phụ nữ có thai.

Điểm giao thoa của hai góc nhìn này là giúp cho quan hệ giữa thành viên có thể nhận diện bằng các tín hiệu được đoán trước. Nếu bệnh viện được phép hò la như sân đá banh, ai muốn ra vào lúc nào cũng được, hay không còn sự tương kính, nhường nhịn giữa người và người trong cộng đồng, thì tính "trật tự" sẽ không giá trị, và hành vi giữa mỗi người chuyển dịch theo một dấu hiệu khác.

Từ trật tự đến vô trật tự cách nhau một gang tay, là xuất hiện của một hành động ngược lại các quy chế, chuẩn tắc chung mà mọi người đang theo đuổi. Vô trật tự dẫn đến rối loạn vì thiếu vắng chỉ dấu dẫn dắt về hành vi.

Trên bình diện trong một quốc gia, Nhà nước và cộng đồng là hai tác nhân đảm bảo trật tự. Khi một cá nhân vi phạm, Nhà nước trừng phạt bằng luật lệ, xã hội răn đe bằng đạo đức. Trên bình diện quốc tế, sự việc phức tạp hơn, song hành nhiều góc nhìn nhận định.

Hình dung thứ nhất miêu tả thế giới là thực trạng vô chính phủ, khi một siêu nhà nước không tồn tại, và một siêu cộng đồng cũng không hiện hữu. Để đảm bao an ninh buộc các quốc gia giải quyết vấn đề bằng sức mạnh.

Cân bằng quyền lực là chính sách được tiến hành hàng thế kỷ qua từ Âu sang Á. Cân bằng nội lực thông qua tăng cường súng ống, khả năng quốc phòng. Ngoại lực bằng cách thiết lập liên minh, tham gia tổ chức liên kết quân sự. Điểm giữ cho hệ thống ổn định là mức độ cân bằng, tức là không có sức mạnh nào trở thành vượt trội.

Và đó là nguyên tắc phân định giữa góc nhìn thứ hai, xem sức mạnh là một phần của luật chơi, nhưng tính vượt trội của một siêu cường đóng vai trò then chốt. Thứ nhất, khoảng cách sức mạnh quá lớn để các nước khác có thể cân bằng. Thứ hai, siêu cường giữ vai trò lãnh đạo, "đứng mũi, chịu sào" bài toán "hàng hóa công", thứ rất cần cho việc thúc đẩy hợp tác, nhưng đắt, và ít cá nhân nào có khả năng chi trả, hay chấp nhận trả một mình. Có thể kể đến vai trò của Hoa Kỳ trong trong công cuộc tái thiết châu Âu với kế hoạch Marshall hay Đức quốc và Pháp trong kế hoạch thống nhất EU. Hay dàn binh bố trận của hải quân Mỹ để đảm bảo tự do lưu thông trong khu vực châu Á Thái Bình Dương. Trật tự lúc này ổn định nhờ sự có mặt của "vương quyền".

Vượt qua bài toán sức mạnh, hình dung thứ ba được xây dựng trên cơ sở luật và chuẩn tắc. Luật pháp qui phạm những hành vi hợp pháp, và không hợp pháp. Chuẩn mực quy phạm những việc nên hay không nên. Liên Hiệp Quốc (Hiến chương, các bộ luật quốc, các cơ quan chấp pháp) và công luận quốc tế là phiên bản gần nhất cho hình dung về một công lý tối thượng, và một giá trị bao trùm. Bên cạnh đó là quá trình định chế hóa các mối quan hệ quốc tế với lập luận: luật là điều kiện cần, chuẩn tắc đằng sau luật là điền kiện đủ đề điều khiển tất cả hành vi.

Ảnh minh họa BBC

Có sức mạnh của sự cân bằng, có siêu cường nắm vai trò ổn định và tồn tại luôn những cơ chế pháp lý chính thức cũng như bán chính thức đề quy định hành vi, Biển Đông và tranh chấp tại đây vẽ lên bức tranh hỗn hợp. Bức tranh này tuy vậy đang dần dần ngược lịch sử về quá khứ, khi xu hướng sức mạnh và tự diễn dịch (thay vì giải quyết bằng luật pháp và tìm đồng thuận) đang dần dần nắm thế thượng phong.

Thứ nhất, xuất phát từ sự khác biệt về quan niệm vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Trung Quốc, tự do hàng hải tại khu vực đang được định nghĩa lại dưới một lăng kính khác.

Theo UNCLOS, các nước ven biển có chủ quyền tuyệt đối tại vùng biển nội thủy và lãnh hải (không quá 12 hải lý tính từ đường cơ sở), và hưởng thụ quyền lợi kinh tế bao gồm khai thác, thăm dò, đánh bắt v.v... tại EEZ (rộng 200 hải lý tính từ đường cơ sở). Trong khi các hoạt động quân sự, do thám, nghiên cứu của tàu thuyền nước ngoài hoàn toàn không được cho phép trong vùng lãnh hải, hoạt động này được xem là không vi phạm quy chế trong khu vực EEZ.

Ngược lại, Trung Quốc cho rằng các quốc gia ven biển không những có thẩm quyền kinh tế đối tại EEZ mà còn thẩm quyền về tất cả hình thức hoạt động khoa học khác. Điều này có nghĩa là mọi công tác nghiên cứu, đo đạc, khảo sát thủy văn đều phải được sự cho phép quốc gia ven biển.

Việc tàu do thám Impeccable năm 2009 là một thí dụ cho thấy các diễn dịch và hành xử mới của chính phủ Bắc Kinh về luật Biển. Làm nhiệm vụ thăm dò cách đảo Hải Nam 75 dặm phía Nam, bên ngoài lãnh hải, nhưng trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của nước này, Impeccable đã bị nhiều tàu Trung Quốc bao vây.

Phía Mỹ lập luận, Trung Quốc vi phạm luật và thông lệ quốc tế, vì Impeccable chỉ thực công việc khảo sát, và không có dấu hiệu gì cho thấy đã gây tổn thương đến quyền lợi kinh tế theo quy chế EEZ. Đáp trả, Bắc Kinh cho rằng Hoa Kỳ lợi dụng quyền tự do giao thông chuyển hướng tiến hành hoạt động thu thập tình báo, gây phương hại đến an ninh quốc gia.

Qua sự kiện trên có thế thấy rằng, thỏa hiệp giữa quyền kinh tế của quốc gia ven biển và quyền vận chuyển quá cảnh của các nước theo tập quán quốc tế - dưới góc nhìn của Bắc Kinh - nên được thay thế bằng nâng cấp mức độ EEZ tương đương với quy chế lãnh hải, nơi nước ven biển được hành xử chủ quyền một cách không giới hạn.

Bằng cách hợp thức hóa thông qua pháp lý (đạo luật đặc quyền kinh tế trong Bộ Luật Khảo sát và Bản Đồ năm 2002, mở rộng từ điều số 9 của luật Biển 1998 quy định cấm tàu các nước khác khảo sát, đo đạc trong EEZ), cùng áp lực ngoại giao (Bắc Kinh đã nhiều lần kêu gọi Mỹ giảm dần, tiến tới chấm dứt các chiến dịch tuần tra khảo sát vùng biển để tránh "va chạm về hàng hải"), Trung Quốc dần dần định chế hóa khu vực EEZ của mình thành khu đặc quyền quân sự.

Một mặt đây có thể xem như một cố gắng giảm dần ảnh hưởng của Mỹ trong vùng biển Đông. Mặt khác, mâu thuẫn với điểm đầu tiên, chính phủ Bắc Kinh lại cho phép mình "tự do hàng hải" trên khu vực EEZ của các nước tranh chấp khác.

Và khác với các quốc gia ven biển có lập luận tương tự, nhiều chỉ dấu thể hiện rằng việc thụ hưởng quyền này đang hình thành dựa trên nền tảng sức mạnh chiến hạm thay vì định chế giữ tiếng nói cuối cùng. Bài viết mới đây của tác giả Dana Dillon trên tạp chí Policy Review ví von biển Đông là đụng độ giữa hai thế giới quan, một là của cộng động thế giới qua lăng kính "chủ quyền quốc gia" như trong Hiến chương Liên Hiệp Quốc và UNCLOS quy định, một là "trung tâm-ngoại vi" của Trung Quốc với Bắc Kinh ở tâm điểm cùng nhiều vệ tinh quay xung quanh như mô thức chư hầu trong lịch sử.

Dưới góc nhìn trên, việc chính phủ Trung Quốc đơn phương ra lệnh cấm đánh bắt cá, bắt ngư dân, sử dụng tàu hải giám giữ nhiệm vụ "giám sát" được miêu tả như trong vị thế của một hoàng đế, xem dưới gầm trời này tất cả điều là tài sản của thiên tử và không ngần ngại sử dụng vũ lực quân sự nếu lợi ích bị xâm phạm. Nếu trở thành chính sách chủ đạo, "trật tự mới" của Bắc Kinh rõ ràng không những đe dọa nghiêm trọng nguyên tắc chủ quyền mà các quốc gia trong vùng xem như "tối thượng", mà còn góp phần hiện thực hóa dự đoán bi quan của trường phái duy thực xem tương lai của châu Á là quá khứ của châu Âu: là chiến tranh, đụng độ, xung đột vũ trang.

Giá vàng giảm 230.000 đồng/lượng

Quốc hội Mỹ đạt thỏa thuận nâng trần nợ công


BÌNH LƯU ĐIỆN CHO CỬA CUỐN IQ LOẠI Q7U400-2B


THÔNG SỐ KỸ THUẬT
- Model: Q7U400
- Điện áp vào 220V/50Hz
- Điện áp ra 220/50Hz
- Công suất 800VA
- Dung lượng bình ắc quy: 2x12V/7.2Ah
- Thời gian lưu điện 30 giờ
- Chức năng bảo vệ tối ưu nâng cao tuổi thọ motor
- Chế độ nạp ắc quy tự động( Nạp đầy 14h)
- Sử dụng bình ắc quy kín khí không phải bảo trì
- Sử dụng cho motor cửa cuốn từ 300kg - 400kg
- Bảo hành 12 tháng.
Tính năng:
Khi có điện lưới 220V AC máy UPS sẽ tự động nối điện lưới cho Moteur cửa và nạp điện cho ắc-quy.
- Khi điện lưới bị mất, máy UPS sẽ tự chuyển mạch cho Moteur cửa dung nguồn điện phát ra từ máy.
- Khi điện lưới mất hoặc bị hoặc bị sụt áp xuống dưới 170V máy sẽ tự chuyển mạch cho cửa dung nguồn điện phát ra từ máy (điện áp lưới sụt xuống dưới 170V được coi là mất điện).
- Thời gian lưu điện: 30 giờ sau khi mất điện vẫn đóng mở cửa được nhiều lần.
- Thời gian lưu điện chờ nêu trên đạt được khi ắc-quy đã được nạp no.
- Sử dụng cho Moteur cửa cuốn có sức nâng: <= 400kg .
Lắp đặt:
- Treo máy bằng giá treo chuyên dụng kèm theo máy.
- Cắm phích cắm của Moteur cửa cuốn vào ổ OUTPUT 220V ở hông bên trái của máy.
- Cắm phích cắm INPUT 220V AC của máy UPS cắm vào ổ cắm điện lưới 220V AC của lưới điện.
- Bật công tắc trước mặt máy lên vị trí ON.
Chỉ thị của đèn LED trên mặt máy:
Đèn LED trên mặt máy có 03 màu sang khác nhau tương ứng với các trạng thái hoat động của máy UPS.
- Màu vàng: biểu thị máy đang hoạt động ở chế độ lưới điện và sạc bình Accu. Khi Accu đầy LED sẽ chuyển từ màu vàng sang màu xanh.
- Màu xanh: biểu thị khi lưới điện bị mất và UPS đang sử dụng nguồn điện dự trữ từ bình Accu chuyển đổi sang 220V AC để cấp cho Moteur cửa cuốn.
- Màu đỏ: biểu thị bình Accu hết điện hoặc máy UPS bị quá tải.
- Trường hợp Accu hết điện: đèn màu đỏ sang và máy sẽ khóa không phát điện cho đến khi Accu tự hồi hoặc có điện lưới bình Accu được nạp máy UPS sẽ tự mở lại.
- Trường hợp quá tải: do sử dụng vượt quá công suất cho phép của máy UPS hoặc chập tải đèn đỏ sẽ sang, máy sẽ tự khóa không phát điện. Trong trường hợp này máy UPS không tự mở lại, phải tắt máy, kiểm tra Moteur hoặc tách chỗ chạm chập, sau đó mở lại máy sẽ hoạt động bình thường.
Chú ý:
- Lắp đặt máy ở chỗ khô ráo, thoáng khí, tránh những chỗ ẩm ướt, nước vào.
- Khi sử dụng phải thường xuyên cắm máy vào điện lưới.
- Máy không sử dụng phải tắt công tắc nguồn. Để lưu kho quá 2 tháng phải cắm điện khoảng 14 giờ để nạp bảo dưỡng ắc-quy.
=>Trở về trang chủ

Những chuyện kể thêm về ông Nguyễn Cao Kỳ

TP - Ấn tượng về một ông Nguyễn Cao Kỳ thẳng thắn bộc trực cứ rõ dần... Như hôm đó ông bộc bạch, đời ông có mấy lần phải rơi nước mắt.

Cố vấn Henry Kissinger (trái) và ông Nguyễn Cao Kỳ
Cố vấn Henry Kissinger (trái) và ông Nguyễn Cao Kỳ.

Cuộc gặp dang dở

Cữ tiết xuân năm 1993, ông Nguyễn Hoắc, Giám thị trại giam Hỏa Lò báo cho cái tin đến ngay Trại giam có việc gấp! Từng là chỗ quen, tôi chắc lại có chuyện có tư liệu để viết lách chi đây? Tới nơi, ngạc nhiên lắm khi thấy một đoàn làm phim Mỹ đang tác nghiệp! Ngạc nhiên bởi từ trước nay làm gì có đoàn làm phim ngoại quốc nào được bén mảng đến nơi này? Khi ấy Trại giam Hỏa Lò còn nguyên, mấy năm sau mới chuyển vào Cầu Diễn.

...Trọn một ngày ở Hỏa Lò, may mắn từ cái tin ưu ái của ông giám thị Nguyễn Hoắc mà tôi biết được đoàn làm phim Mỹ đang quay bộ phim có cái tên Việt Nam, Tết hòa giải... Lại gặp gần 20 phi công Mỹ đã từng bị giam ở đây những năm chiến tranh. Trong đó người bị giam lâu nhất là viên trung úy phi công Alverez bị bắt ngày 5-8-1964.

Như viên phi công lái Thần sấm bị tóm ở Thanh Hóa là Ben Puccen sau này trở thành Thượng nghị sĩ vv... Trong số phi công bị giam ở Hỏa Lò có lẽ duy nhất có một người Việt. Đó là trung úy phi công Việt Nam Cộng hòa (VNCH) Nguyễn Đạt.

Nguyễn Đạt bị bắt ở Quảng Bình mùa hè năm 1966 cũng từng bị giam ở Hỏa Lò. Đang định cư ở Hoa Kỳ, Nguyễn Đạt về Việt Nam và trở lại Hỏa Lò theo yêu cầu của đoàn làm phim Mỹ. Chuyện về viên trung úy này có chi tiết khiến tôi chú ý liên quan đến tướng Nguyễn Cao Kỳ!

Đơn vị không quân của ông được tướng Kỳ rất biệt đãi (Nguyễn Cao Kỳ là chỉ huy lực lượng không quân đầu tiên của VNCH). Riêng trung úy Đạt, tướng Kỳ rất cưng chiều. Những chiêu bay gan ruột, tướng Kỳ sẵn lòng chia sẻ với đàn em. Riêng khoản cho chiến đấu cơ bay là là sát mặt biển của tướng Kỳ, đoàn không quân của Đạt chẳng anh nào dám làm.

Qua trung úy Đạt, tôi mới biết năm 1965, tướng Kỳ cao bồi ngổ ngáo ấy đã lái máy bay ra ném bom Quảng Bình. Trận ấy, Đạt cũng bay với thiếu tướng kiêm Thủ tướng VNCH Nguyễn Cao Kỳ! Kỳ cũng cho máy bay lượn sát dòng sông Gianh dính đạn phòng không suýt toi mạng may mà vượt thoát phải đáp khẩn cấp xuống Đà Nẵng!

Sau trận hút chết đó, tướng Kỳ không trực tiếp bay nữa. Nhưng em út như Đạt thì phải bay. Vốn là mộtpilot gần ngàn giờ bay, Đạt cũng thuộc loại cộm cán nhưng trong trận oanh tạc Đồng Hới, trung úy Đạt đành phải buông dù chịu để dân quân Quảng Bình bắt sống!

Doanh nhân Đào Hồng Tuyển và ông Nguyễn Cao Kỳ (giữa)
Doanh nhân Đào Hồng Tuyển và ông Nguyễn Cao Kỳ (giữa) .

Chuyện trung úy Đạt cùng ông tướng Nguyễn Cao Kỳ sau đó tôi cũng quên bẵng! Cho đến khi nghe tinpilot Nguyễn Cao Kỳ mùa xuân năm 2004 đáp về đất mẹ.

... Biết tôi muốn gặp ông Kỳ, ông Nguyễn Túc, Ủy viên Đoàn Chủ tịch Uy ban TW Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, đã cho tôi số điện thoại của cô Trần Hồng Vân, thư ký báo chí của ông Kỳ (cô Vân là con riêng của bà Lê Kim, vợ thứ 3 của ông Nguyễn Cao Kỳ). Qua liên lạc, cô nói rất tiếc ba cô và gia đình lại mới trở vào Thành phố HCM, đành đợi dịp khác vậy.

Cho đến lần ấy, nhận được tin ông Kỳ ra. Ông không ở Hà Nội mà ra Tuần Châu.

Chắc bạn đọc đã quá rành về doanh nhân Đào Hồng Tuyển, nguyên là chiến sĩ Hải quân đã từng vào sống ra chết nhiều lần trên những chuyến tàu không số chở vũ khí vào chiến trường miền Nam cùng đồng đội tạo nên huyền thoại đường Hồ Chí Minh trên biển Đông! Đào Hồng Tuyển sau này trở thành doanh nhân nổi tiếng dám lấp biển để tạo một đại lộ nối đất liền với đảo Tuần Châu. Ông đã biến hòn đảo hoang thành một Trung tâm nghỉ dưỡng giải trí nức tiếng xa gần.

Đêm ấy Chúa đảo Tuần Châu Đào Hồng Tuyển đã tổ chức một cuộc gặp phạm vi hẹp giữa khách khứa với ông Nguyễn Cao Kỳ cùng gia đình đang nghỉ ở Tuần Châu.

Nhớ lúc gặp, lòng tay ông tướng từng trận mạc từng chính khách từng ôm xiết các chức Thủ tướng, Phó Tổng thống có hơi hơi mềm nhưng hình như những ngón vẫn rắn? Những ngón tay của viên tướng không quân ấy qua bao trận mạc từng ấn vào những nút bấm chết chóc? Và bây giờ bàn tay ấy đang giơ cao cho quan khách thấy bản dự án kinh tế an sinh dầy cộp của một Liên doanh. Liên doanh mới thành lập mang tên Hạ Long Bay Group. Đối tác phía Việt Nam trong liên doanh là Công ty TNHH Âu Lạc.

Bên Hoa Kỳ là Tập đoàn Andy Dye và Tập đoàn Tree. Chủ tịch Công ty liên doanh này là ông Andy Dye, Chủ tịch Tập đoàn Andy Dye. Phó Chủ tịch Công ty liên doanh là ông Đào Hồng Tuyển, Chủ tịch Công ty Âu Lạc.

Ông Nguyễn Cao Kỳ lúc này làm cố vấn cho ông Đào Hồng Tuyển. Tôi cũng phong thanh cái tin ông Tuyển đương là Ủy viên UBTWMT Tổ quốc được lãnh đạo UB gợi ý cho ông Tuyển giúp đỡ nguyện vọng của ông Kỳ muốn đóng góp xây dựng quê hương.

Tôi chợt nhớ đến chi tiết trong một tài liệu có trưng hẳn hoi tấm hình tướng Nguyễn Cao Kỳ cổ đeo khăn lụa, hỏi chuyện một tù binh cộng sản bị bịt mắt tại Gio Linh năm 1967, đằng sau là ký giả của hãngCBS News. Rồi sau việc ấy, ông Nguyễn Cao Kỳ, năm 1967 lúc đỉnh điểm của cuộc chiến Việt-Mỹ, ông đòi Mỹ ngưng chiến và hô hào đối thoại với Hà Nội. Theo ông, hai miền cần nói chuyện trực tiếp, “không có những kẻ lạ” (without outsiders) vv...

Tôi nhớ trong cuộc gặp, có hỏi ông Kỳ thực hư chuyện đó ra sao, ông chỉ gật gật đáp ngay chút nữa sẽ nói kỹ hơn! Nhưng cái chút nữa đã không có cho đến tận bây giờ! Cuộc gặp tối đó bị chững lại do ông mắc việc đột xuất. Trước đó lại có nhiều người hỏi chuyện ông. Mà khi ấy ông lại đang hào hứng thao thao chuyện hơn 10 năm phải làm vài thứ nghề lặt vặt để kiếm sống lúc di tản sang Mỹ.

Chuyện ông và gia đình trong chuyến về thăm lại cố hương Đường Lâm Sơn Tây có gặp một bà cháu. Bà bộc bạch sau năm 1975 có nhận được gần chục lá thư của ông Kỳ gởi về thăm hỏi nhưng vốn cáu giậnông chú Việt gian nên chả thèm đọc cái thư nào đem đốt hết! Chuyện gặp bạn cũ trường Bưởi cùng hào hứng đọc thơ Quang Dũng ra sao...

Buổi sơ kiến ấy, tôi chưa rõ rệt một cảm giác nhưng sau này, ấn tượng về một ông Nguyễn Cao Kỳ thẳng thắn bộc trực cứ rõ dần... Như hôm đó ông bộc bạch, đời ông có mấy lần phải rơi nước mắt. Ấy là chiều 29-4-1975 khi ông lái trực thăng hạ xuống chiến hạm Hoa Kỳ Midway trần trụi chơ vơ trên boong cùng đám lính thất trận.

Lần hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất trở về cố hương giáp Tết năm Giáp Thân 2004. Rồi chẳng hạn khi ông trả lời các hãng thông tấn nước ngoài Dù muốn dù không, đối với thế giới bên ngoài, đặc biệt đối với người Mỹ, tôi là một thứ biểu tượng của một bộ phận khác bên này của người Việt.

Vì vậy, sự hiện diện của tôi ngày hôm nay, sau khi trở về Việt Nam, tôi muốn nói với đồng bào Việt Nam, đặc biệt những người từng dưới sự chỉ huy của tôi là: Ngày hôm nay, mọi bất hòa đã chấm dứt.

Vẫn tiếc cho câu chuyện đêm ấy chẳng được tiếp nối. Tất nhiên có thể ông quên tên người tù binh bị bịt mắt nhưng chắc ông vẫn nhớ nội dung trao đổi những gì? Duyên do nào đã khiến ông Kỳ năm 1967 có quyết định trong thời điểm cao trào cuộc chiến tranh là muốn nói chuyện tay đôi với Hà Nội không qua trung gian?

Ông Nguyễn Cao Kỳ - pilot
Ông Nguyễn Cao Kỳ - pilot.

Mây trắng xứ Đoài

Thứ trang trí bắt mắt trong phòng làm việc của ông Tuyển là tấm hình đặc biệt. Nó được tìm thấy năm 1975 trong hộc tủ một cơ quan tình báo Mỹ chụp từ trên cao con tàu đánh cá loại vừa đang lênh đênh trên mặt bể. Con tàu cá sơn số hiệu và mang cờ một nước thuộc khu vực Đông Nam Á.

Ông Tuyển từ nhiều năm nay luôn giữ tấm hình được sao lại ấy như thứ báu vật bất ly thân! Chiến sĩ Hải quân Đào Hồng Tuyển từng có mặt trên con tàu không số ấy (từng phải ngụy trang số giả và mang cờ nước ngoài) ba lần cùng đồng đội vận chuyển vũ khí vào Nam.

Con tàu ấy, loại tàu đó không được xuất bến lần thứ 4 trong hải trình đường Hồ Chí Minh trên biển bởi đã bị lộ. Tin mật báo máy bay trinh sát của Hạm đội 7 đã nhiều lần ghi hình được con tàu khả nghi này...

Nói lại xuất xứ tấm ảnh đang chĩnh chiện trên tường, thấy tôi cứ săm soi mãi tấm hình, ông Tuyển phá lên cười ngạc nhiên chưa. Mà vẫn chưa hết đâu nhá...

Điều ngạc nhiên mà ông Tuyển nói chính là điều làm ông Nguyễn Cao Kỳ sửng sốt!

Một lần ông Tuyển cho mời ông cố vấn để bàn thảo về mấy việc của Liên doanh. Lần đầu tiên ông Kỳ đến phòng này. Vừa yên vị đưa mắt quanh phòng, tấm ảnh con tàu không số kia như tức khắc chạm ngay mắt ông Kỳ! Ông đứng bật dậy đến gần săm soi...

"Sự hiện diện của tôi ngày hôm nay, sau khi trở về Việt Nam, tôi muốn nói với đồng bào Việt Nam, đặc biệt những người từng dưới sự chỉ huy của tôi là: Ngày hôm nay, mọi bất hòa đã chấm dứt." - Ông Nguyễn Cao Kỳ.

Ông Kỳ dồn hỏi ông Tuyển nhiều điều về bức ảnh. Bữa đó, công việc định bàn thảo với ông Chủ tịch Âu Lạc trong Liên doanh, ông cố vấn đã đột ngột xếp lại hết! Ông hào hứng kể lại với ông Tuyển, có một buổi ông được mời đến Phòng tác chiến đặc biệt Mỹ Việt.

Tại đó, đã có sự hiện diện của nhiều chuyên gia sừng sỏ về điều nghiên phân tích tin tức tình báo. Hình con tàu lạ lênh đênh trên biển Đông và vùng hải phận quốc tế được giăng trên tường với kích cỡ, cự ly khác nhau. Ông được các chuyên viên tường trình rất cụ thể... Họ đã sơ bộ kết luận rằng Việt Cộng đang thay đổi phương thức trong việc bí mật vận chuyển vũ khí bằng đường biển!

Ông Kỳ ngạc nhiên thổ lộ với ông Tuyển rằng, trước khi nhận lời làm cố vấn, ông chỉ biết ông sẽ làm việc với một doanh nhân đang được tiếng là thành đạt và là người của UBTW Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, người được cấp lãnh đạo UB, đặc biệt là ông Phạm Thế Duyệt tin tưởng chứ không hề biết một Đào Hồng Tuyển, mới 16 tuổi, với tài bơi lặn khai tăng tuổi xung vào lính Hải quân từng là chiến sĩ trong Đoàn tàu không số. Mà bức hình con tàu treo trên tường kia cùng cái người mà ông đang phục vụ với tư cách cố vấn đã từng lênh đênh trên con tàu cá ấy!

Ông Kỳ bộc trực nhưng giọng từ tốn, khi đó ông đã chuẩn y với những phân tích và kết luận của nhóm chuyên viên Mỹ Việt nhưng cho đến bây giờ ông vẫn không hiểu là tại làm sao, sau thời điểm ấy miền Bắc lại biết được phương thức giả làm tàu cá nước ngoài để vận chuyển vũ khí đã bị lộ?

Ông Kỳ cười nhưng ông Tuyển hơi rùng mình, có lẽ cũng là cái duyên cái số nên bây giờ ông với ông Tuyển mới gặp nhau. Chỉ chậm chút nữa, “chiếc tàu cá” không biết sẽ thế nào.

Mùa hè năm 2005, tháp tùng chuyến thăm hữu nghị chính thức Hoa Kỳ của Thủ tướng Phan Văn Khải, ông Đào Hồng Tuyển trong đội hình của giới doanh nhân Việt. Trong bữa tiệc tối chiêu đãi có nhiều quan khách trong đó có Thượng nghị sĩ J.Mc Cain, cảm giác thích thú lẫn ngạc nhiên khi tôi chứng kiến doanh nhân Đào Hồng Tuyển trả lời phỏng vấn của mấy ký giả nước ngoài trong đó có ba tờ báo người Việt ở Cali và Washington DC. Họ đang hỏi chuyện một người đang làm ăn suôn sẻ với doanh nhân Hoa Kỳ mà ông cựu Thủ tướng VNCH Nguyễn Cao Kỳ đang là cố vấn cho ông Tuyển.

Chuyến thăm ấy, ông Đào Hồng Tuyển không về cùng. Nghe nói ông lưu lại Hoa Kỳ để làm việc trực tiếp với một số đối tác. Bữa ông về, bất ngờ biết thêm trong chuyến đi ấy, người tháp tùng cho Đào Hồng Tuyển chính là ông... cố vấn Nguyễn Cao Kỳ!

Ông Tuyển nhớ lại kỷ niệm về bữa cơm cùng các “chiến hữu” của ông Kỳ lần ấy. Tại nhà hàng Tre Việt, ở Los Angeles. Từng lui tới nhiều nơi sang có hèn có, từng tiếp xúc với đủ hạng người nhưng có thể nói chưa bao giờ doanh nhân Đào Hồng Tuyển có cảm giác chống chếnh là lạ.

Trớ trêu, cảm giác ấy đã xuất hiện khi ngồi quanh mình toàn là người Việt! Tò mò. Lạ lẫm. Băn khoăn...Ngó suốt lượt, ông Tuyển nhận thấy có mặt trong bữa cơm hầu như tất tật là những người đứng tuổi hoặc độ tuổi ông Kỳ. Như ông Kỳ giới thiệu trước khi tới đây là có nhiều tướng lãnh sĩ quan cũ! Có những tiếng ồ ngạc nhiên, cả tiếng huýt sáo không rõ biểu lộ thái độ gì khi ông Kỳ giới thiệu ông Tuyển là doanh nhân, từng là “vi xi” trên biển. Các dãy bàn xôn xao...

Rượu vào và tới tấp những câu hỏi bật ra. Các chiến hữu của ông Kỳ tò mò hỏi Đào Hồng Tuyển hiện đang kinh doanh thứ gì? Các hình thức và mức thuế ra sao? Sao bảo bên đó không chấp nhận kinh tế tư nhân? Đám em út ông Kỳ không ngại hỏi kinh doanh kiểu gì, có phải lách luật hay băng nhóm gì không mà ông Tuyển kiếm được bộn bạc vậy?!...

Đào Hồng Tuyển cứ từ tốn cứ thong thả từng câu hỏi, từng thắc mắc một. Câu chuyện một người lính khi rời quân ngũ gần như tay trắng nhưng bằng nghị lực và cả may mắn nhờ Đổi mới, nhờ bạn bè hảo tâm và nhờ cả... ông bà tổ tiên phò trợ đã làm nên một cơ nghiệp... dường như đã mang một sinh khí mới cho cuộc gặp.

Một vị thực khách đứng lên giọng nghiêm trọng, ông cho biết lý do gì ông thuê ông Kỳ làm cố vấn? Đào Hồng Tuyển cũng đứng lên với ly rượu trong tay, thưa các bác một người hào hoa ga lăng có lắm tài lại được nhiều phụ nữ mê như ông Kỳ đây hà cớ gì lại bị bỏ phí đi cơ chứ?

Thêm nữa cô con gái rượu người đẹp Nguyễn Cao Kỳ Duyên, một MC hiện đang nổi danh chắc cô ấy không khi nào bỏ qua một dịp thuận lợi nào để “pr” cho người mà ba mình đã chọn làm phụ tá! Câu đùa đùa thật thật ấy trong bữa tiệc khiến các bàn rộ lên tiếng cười thích thú!

Đám tiệc lại xôn xao khi ông Kỳ cho hay ngày mai ông sẽ tháp tùng ông Tuyển bay đi Las Vegas bằng máy bay hạng nhẹ (loại phi cơ như của Bầu Đức bây giờ). Đến thủ đô cờ bạc giải trí Las Vegas không phải ông muốn chơi bạc mà muốn qua ông Kỳ (vốn quá rành chốn này) tìm hiểu điều nghiên thêm.

Một đất nước đổi mới mở cửa, những doanh nhân thương gia nước ngoài đến Việt Nam, ghé qua VN sẽ tìm thấy những loại hình giải trí để cân bằng trí não cỡ như casino chẳng hạn? Cơ hội ấy sẽ đến khi cơ chế cho phép! Nếu như không có sự chuẩn bị sắm sanh này khác đến lúc cần thời cơ sẽ vuột mất!

Bữa sau ngay tại sân bay, Đào Hồng Tuyển đã toát cả mồ hôi hột không phải vì trời nóng mà cái máu lãng tử của viên thiếu tướng phi công tự dưng trỗi dậy đùng đùng trong con người ông lão bảy lăm Nguyễn Cao Kỳ! Ấy là khi cứ nằng nặc đòi được lái chiếc phi cơ loại nhẹ bay Las Vegas. May quá, cuối cùng thì người lái máy bay không phải là ông Kỳ.

Tôi có hỏi ông Tuyển gần một năm làm cố vấn, mức lương của ông Kỳ là bao nhiêu? Ông Tuyển cười,đúng thỏa thuận theo thông lệ quốc tế, khoảng vài tỷ VND...

Thoắt cái buổi đêm ở Tuần Châu lại váng vất trong tâm trí. Buổi ấy ông Nguyễn Cao Kỳ nổi hứng đọc thơ Quang Dũng. Ông Kỳ nói thi sĩ Quang Dũng cùng quê Xứ Đoài với ông... Người ta nói nhiều đến một Nguyễn Cao Kỳ ngang tàng, chịu chơi? Nhưng đêm ấy có một Nguyễn Cao Kỳ chầm chậm những nốt trầm của bản ngã, của tuổi tác qua chất giọng trầm khàn.

U uẩn chiều lưu lạc/Buồn viễn xứ khôn khuây/... Vầng trán em vương trời quê hương/Mắt em dìu dịu buồn Tây phương/Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm/Em có bao giờ em nhớ thương.../ Sông Đáy chậm nguồn quanh phủ Quốc/ Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng.../Bao giờ ta gặp em lần nữa/Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa....

Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm...

Bây giờ ông đã thành mây trắng! Trên thinh không kia dường như có khoảng bạch vân đang lang thang dạt dần về xứ Đoài?

Xuân Ba